Từ bỏ tủ quần áo trong căn nhà phố chật chội của tôi

· 7 min read
Từ bỏ tủ quần áo trong căn nhà phố chật chội của tôi

Một buổi tối giữa tháng 6, tôi đếm thử trong phòng ngủ: có tới 4 cái tủ đựng quần áo cho một phòng rộng 12m2. Vậy mà đứa con gái 5 tuổi của tôi vẫn khóc vì không tìm thấy đôi giày thủy tinh của nó, còn tôi thì vấp phải chiếc kéo cắt vải mà chồng tôi để quên dưới sàn. Đó là lần tôi quyết định thử một thứ nghe rất điên rồ là dỡ hết tủ và sống với quần áo kiểu phơi trần. Tôi 33 tuổi, làm nhân viên văn phòng, sống cùng chồng và hai con nhỏ trong căn nhà phố 2 tầng rộng 45m2 ở ngoại thành. Tôi từng mua rất nhiều tủ đồ nhưng luôn thấy bí bách. Tôi đã mày mò tự học đóng mộc và hiện tại nhà tôi không có một chiếc tủ quần áo nào. Nghe thì có vẻ khó tin, nhưng khi tôi bắt tay vào #keyword#, tôi nhận ra rằng chính cái tủ to đùng kia mới là thứ đang bóp nghẹt không gian sống của gia đình tôi.

Tại sao tôi lại đi đóng tủ mà không mua

Nói thẳng ra, tôi không phải người khéo tay. Nhưng cái lần đặt làm hai chiếc tủ gỗ công nghiệp với giá 8 triệu đồng mà phải chờ ba tuần mới có hàng đã khiến tôi ức chế thật sự. Thợ bên xưởng hẹn hết lần này đến lần khác, cuối cùng tôi nhận về một món đồ lệch tông so với mẫu và cánh tủ kêu cạch cạch ngay từ tháng đầu. Còn lúc tôi bắt tay vào đóng kệ mở bằng sắt hộp và gỗ thông, tôi chỉ mất vỏn vẹn một tối để hoàn thành. Nguyên vật liệu gồm 4 thanh sắt hộp 2x4cm, 3 tấm gỗ thông dày 2cm, ốc vít và sơn chống ẩm, tổng chi phí là 1,2 triệu đồng, chưa bằng một phần sáu số tiền tôi từng bỏ ra mua tủ công nghiệp. Anh rể tôi mua một cái tủ gỗ công nghiệp giá 7 triệu, sau một mùa mưa là cánh phồng cong lên, còn kệ tôi tự đóng đã dùng 14 tháng vẫn thẳng đơ. Điều trớ trêu là, cái tủ đóng sẵn thì hỏng, còn đồ tự làm thì chẳng có vấn đề gì. Tôi vốn chẳng biết gì về mộc, nhưng nhờ mày mò trên mạng và hỏi một ông chú làm nghề, tôi nhận ra nguyên tắc quan trọng nhất là phải chọn gỗ đã được sấy kỹ, chứ không phải gỗ tươi mua rẻ ở chợ. Cái kệ mở ấy không chỉ đựng quần áo mà còn là chỗ tôi treo mấy chậu cây nhỏ, thành ra góc phòng trông sống động hẳn lên.

Một mét vuông treo áo thay được hai chiếc tủ

Khi đã bỏ hết tủ, tôi phải nghĩ cách treo quần áo sao cho gọn mà vẫn đẹp. Tôi dùng thanh treo xoay góc chữ L ở góc phòng ngủ, tận dụng trần nhà cao 2,8m để treo thành hai tầng. Tầng trên để đồ ít dùng như áo khoác dày, chăn mỏng, tầng dưới cho quần áo hằng ngày. Trước đây 4 cái tủ chiếm diện tích 3,6m2, giờ tôi chỉ dùng đúng 0,9m2, giải phóng được gần 3m2 cho bọn trẻ chơi đùa. Tôi phân loại quần áo theo màu và theo mùa, áo trắng treo riêng một góc, áo màu nhạt một góc, đồ mùa đông cho lên tầng trên. Còn quần áo của chồng tôi trước đây vứt bừa trong tủ, giờ tôi thay mắc nhựa mỏng bằng mắc gỗ dày bản, áo sơ mi của anh treo thành nếp phẳng không nhăn nhúm. Mẹ tôi đến chơi nhìn thấy cứ tưởng nhà tôi sắp chuyển đi, bà bảo: 'Nhà này không có tủ thì dọn đi đâu cũng gọn.' Tôi cười, bởi vì bà nói đúng, nhưng không phải ai cũng nghĩ được như thế. Nhiều người bạn đến chơi thấy tôi treo quần áo trần đời đều tròn mắt, nhưng khi tôi chỉ cho họ thấy chỉ mất 20 phút mỗi sáng để chọn đồ thay vì lục tung 4 cái tủ, họ bắt đầu xuýt xoa. Cái hay của thanh treo chữ L là nó ôm sát tường, không chiếm chỗ đi lại, và nếu biết cách bố trí, nó còn tạo điểm nhấn cho căn phòng nữa.

Cái giá phải trả khi bỏ tủ đựng đồ

Nói thẳng, không phải lúc nào cũng đẹp như mơ đâu. Tháng đầu tiên, quần áo để trần bám bụi nhanh hơn hẳn, đặc biệt là mùa khô, tôi phải giặt nhiều hơn. Hai đứa con tôi, đứa 5 tuổi và đứa 7 tuổi, chúng coi mấy thanh treo như sân chơi, cứ nhảy nhót rồi kéo áo tôi xuống làm lộn xộn cả góc phòng. Có hôm tôi đi làm về thấy chiếc váy mình mới mua nằm dưới sàn, lấm lem bụi, tức phát khóc. Nhưng rồi tôi tìm ra mẹo: mua tấm phủ nilon trong suốt, loại mà mấy tiệm may thường dùng để bọc quần áo, mỗi tấm dài 2m giá chỉ 25 nghìn, tôi may dây kéo hai bên để che bụi mà vẫn nhìn thấy đồ bên trong. Còn chuyện bọn trẻ, tôi biến việc treo đồ thành trò chơi: ai treo đúng chỗ, treo đẹp sẽ được một ngôi sao, cuối tuần đổi lấy một buổi đi chơi công viên. Giờ thì chúng tự giác xếp đồ của mình lên móc, không còn vứt bừa. Tôi cũng so sánh thời gian dọn dẹp: trước đây mỗi tuần tôi mất 2 giờ để gấp, xếp, sắp lại tủ, giờ chỉ còn 20 phút lau bụi trên mắc và sắp lại chỗ treo. Tiết kiệm được gần 1 giờ 40 phút mỗi tuần, tôi dành để đọc sách cho con nghe hoặc nấu món mới. Thật ra, cái tủ nó không chỉ chứa đồ, nó còn chứa cả nỗi sợ thiếu thốn của tôi. Hồi trước tôi cứ nghĩ càng nhiều tủ thì nhà càng gọn, nhưng thực tế là tủ to thì đồ cũng chất nhiều lên, rồi thành ra bừa bộn hơn.

Nhà không tủ mà người mặc đẹp hơn

Khi bỏ tủ, tôi bắt đầu mua sắm tỉnh táo hơn hẳn. Tôi nhớ có lần đếm trong tủ cũ của mình: 27 chiếc áo trắng, hầu hết là mua vội vã lúc giảm giá, nhiều cái chưa từng mặc vì quên mất sự tồn tại của chúng. Giờ tôi chỉ giữ đúng 5 chiếc áo trắng để mặc luân phiên, thay đổi phụ kiện mỗi ngày nên không hề nhàm chán.  thi công nội thất trọn gói  áo treo lộ thiên khiến tôi biết chính xác mình có gì, mặc gì, và điều gì thật sự cần mua. Chồng tôi ban đầu phản đối, bảo tôi bày vẽ, nhưng sau một tháng anh nhận ra mình tìm áo nhanh hơn, không còn phải hét lên 'vợ ơi áo tôi đâu'. Có lần hai vợ chồng đi dự tiệc, anh mặc chiếc áo sơ mi mà trước đây vùi dưới đáy tủ 2 năm không thấy, giờ treo ngay ngắn trên thanh gỗ, anh xuýt xoa: 'Sao mình lại lãng phí cái áo này thế nhỉ.' Tôi nhận ra đồ nội thất không tạo ra nhà chật, mà chính chúng ta giữ đồ thừa trong những chiếc tủ to hơn bao giờ hết. Nếu bạn đang sống trong một căn nhà phố chật chội, đừng vội mua thêm tủ mới, cứ thử dỡ một chiếc tủ ra, treo quần áo lên thanh sắt, và xem diện tích của bạn thay đổi thế nào. Tôi không nói bạn phải bỏ hết tủ như tôi, nhưng hãy thử sống một tuần với kiểu phơi trần, tôi cá bạn sẽ thấy nhà rộng ra thấy rõ. Còn tôi, tôi chưa bao giờ hối hận vì quyết định táo bạo này, và mỗi sáng thức dậy nhìn góc phòng gọn gàng, tôi thấy nhà mình thật sự là tổ ấm.