Nhà phố của tôi bừa bộn suốt ba năm cho đến khi tôi ngừng mua đồ nội thất

· 4 min read
Nhà phố của tôi bừa bộn suốt ba năm cho đến khi tôi ngừng mua đồ nội thất

Năm 2021, tôi dời tới chỗ ở mới và ngồi đếm lại toàn bộ đồ đạc trong nhà thì giật mình vì con số 27 chưa dùng lần nào. Trong đó có một chiếc bàn cafe tôi mua với giá 6 triệu chỉ vì thấy sale 40%. Vậy mà với nhà phố 4m ngang, nó để đâu cũng vướng víu. Tôi làm nghề nội thất đã 8 năm, tư vấn cho hơn 40 căn nhà phố, nhưng căn nhà của tôi lại là minh chứng rõ nhất cho sự lộn xộn do cơn nghiện sắm sửa. Giờ tôi viết ra đây những gì rút ra sau ba năm chật vật để bạn đừng mắc sai lầm như tôi.

Căn nhà phố 4m ngang dạy tôi bài học về tỉ lệ vàng khác với sách vở

Có lần tôi kê một bộ sofa chữ L 2m8 vào phòng khách rộng 3m5 rồi lối đi tụt xuống còn 60cm. Người nhà liên tục đụng phải ghế, trẻ con chạy nhảy là ngã ngay. Tôi ngộ ra rằng tỉ lệ vàng trong giáo trình không hề áp dụng thẳng cho nhà phố Việt Nam. Cụ thể, nhà phố ngang 4m nên có chiều sâu phòng khách tối đa 3m2, sofa tối đa 2m2 và phải chọn kiểu chân cao để lũ trẻ chui qua bên dưới dọn dẹp. Đừng ham mê vẻ ngoài rồi bỏ quên lối đi thực tế, vì nhà hẹp nên từng centimet đều đáng giá. Từ dạo đó, tôi luôn đo khoảng trống từ bàn tới tường trước khi tư vấn bất kỳ khách nào.

Tôi đã vứt bỏ 12 món đồ và giữ lại 5 món đa năng làm nên sự khác biệt

Tôi khởi đầu bằng việc vứt bàn trang điểm đứng chiếm 1m2 nhưng chỉ dùng 15 phút mỗi ngày. Tôi thay thế bằng mặt bàn gập âm tường cùng gương trong tủ. Rồi tôi loại bỏ tủ giày 2 cánh chật cứng và kệ tivi cồng kềnh; thay vào đó là một bàn ăn gấp gọn vào tường, một ghế băng kết hợp hộc giày, và một tủ thấp ngăn cách bếp. Một tháng sau, tôi vứt đi tổng cộng 12 món, giữ lại vỏn vẹn 5 món dùng được nhiều việc. Cái buồn cười là căn nhà trở nên thoáng hơn hẳn dù tôi không mua thêm gì cả. Bạn bè tới chơi cứ hỏi tôi đã đóng đồ mới ở đâu, tôi chỉ cười vì sự thật là chẳng có gì mới.

Ánh sáng và màu sắc là thứ tôi từng bỏ qua vì chỉ chăm chăm vào đồ đắt tiền

Tôi từng chỉ mải mê săn đồ đạc đắt giá thế nhưng lơ là ánh đèn và màu tường. Nhà tôi khi ấy chỉ có một bóng đèn huỳnh quang trắng làm không gian lạnh lẽo như bệnh xá. Tôi nhớ có khách ở quận 7 chọn sơn tường xám tro khiến ngôi nhà tối sụt 30%. Tôi khuyên họ đổi sang trắng kem đồng thời thay bằng rèm vải lanh giúp sáng tự nhiên khuếch tán. Kết cục là họ chẳng phải mua sắm gì thêm mà nhà thoáng hơn rõ. Còn tôi thì học được cách kết hợp đèn vàng 2700K với đèn rọi tranh thay vì đèn trần duy nhất. Nếu nhà phố của bạn chật, hãy thử thay bóng đèn trước đã, rẻ hơn nhiều so với mua sofa mới.

Mẹo thực tế khi mua  nội thất nhà phố  mà tôi chỉ nói với khách quen

Trải qua nhiều năm, tôi đúc kết được ba quy tắc mà hiếm khi nói với người ngoài. Một là luôn chừa lối đi tối thiểu 80cm để hai người tránh nhau vừa khít. Thứ hai, chỉ sắm món đồ nào có hai chức năng trở lên như bàn xếp, ghế với ngăn giấu đồ. Thứ ba, trước khi mua phải vẽ thử 3D trên giấy kẻ ô. Tôi từng khuyên một khách đừng mua tủ giày 1m2 mà nên đóng âm tường sâu 30cm, thành ra họ đựng được giày gấp 1.5 lần mà không chiếm thêm diện tích. Và còn cả chuyện nội thất nhà phố tôi xử lý cho chính căn nhà phố nhà tôi, lúc đó tôi thấm thía rằng mua ít mà đúng chỗ mới làm nhà thoáng. Nếu bạn đang phân vân giữa một món đồ đắt tiền và một giải pháp đơn giản, hãy thử dành một tuần sống mà không có nó trước đã. Tôi cá là bạn sẽ thấy nhà mình chẳng thiếu gì. Vậy bạn đã bao giờ mua một món nội thất rồi mới nhận ra nó chắn lối đi chưa?