Hôm tôi gỡ cái bàn bếp inox trị giá 2,7 triệu ra khỏi căn bếp 8m2, mẹ chồng tôi gọi điện hỏi thăm tưởng gia đình tôi sắp ly hôn. Nói thật tôi vừa tìm ra cách nấu ăn nhanh hơn 15 phút mỗi bữa và căn bếp chưa bao giờ sạch đến thế. nội thất nhà phố cứ đinh ninh cái bàn inox ấy là linh hồn của căn bếp, nhưng sau 4 năm tôi mới ngộ ra mình đã giữ nó vì tâm lý sợ thiếu chỗ đặt đồ hơn là vì nhu cầu thật. Bếp nhà phố của tôi vốn dĩ chật chội, chiếc bàn ngốn 1m2 khiến việc đi lại của tôi trong lúc nấu toàn phải tránh. Nhiều bữa tôi đứng ăn vội ngay tại bàn vì không kịp bày ra mâm, vậy mà cái bàn được dùng đúng nghĩa 2 lần mỗi tuần, thường chỉ để chất đồ đạc lung tung. thi công nội thất trọn gói bắt tay vào #keyword#, tôi quyết định đặt câu hỏi ngược lại: thứ gì thực sự cần trong một căn bếp 8m2 chật hẹp. Câu trả lời khiến tôi bất ngờ: bàn không quan trọng, mà cần là cách sắp xếp để nấu thật nhanh.
Cái bàn bếp tôi tưởng cần mà hóa ra chỉ chiếm chỗ
Kể về chiếc bàn cũ, tôi nhớ như in lần đầu đặt nó vào bếp, tôi tin rằng nó sẽ là nơi đặt lò vi sóng, thế mà sau 4 năm, máy xay tôi dùng chỉ có cái nồi cơm và đám đồ gia dụng đó chỉ đứng làm cảnh. Tôi đúc kết một sự thật trớ trêu: cái bàn không phải để nấu, mà là để chứa những thứ mình không dùng. Tôi quan sát chính mình suốt 7 ngày: bữa nào cũng như nhau, tôi loay hoay nấu ở cái kệ gỗ cạnh bồn rửa, chứ cái bàn to đùng chỉ để đặt túi rau chưa kịp nhặt. Số liệu cụ thể: cái bàn chiếm 1m2 diện tích sàn, trong khi nó chỉ được dùng 8 lần mỗi tháng. Tôi thắc mắc sao mình chịu đựng được suốt 4 năm. Động cơ thật sự lại là tôi hoảng khi nghĩ đến cảnh bừa bộn hơn. Nhưng khi tôi gỡ bàn đi, tôi với nhận ra nỗi sợ đó tự mình tạo ra, vì rằng thiếu bàn, tôi phải dọn dẹp ngay sau khi nấu chứ không gom vào một góc.
Kệ treo tường và ba cái móc là cả một phép màu
Sau cú tháo bàn, tôi mất đúng hai ngày để tính toán lại từng mét tường trong bếp. Thứ tôi làm được là chiếc kệ mở dài 80cm gắn thẳng trên khu vực rửa, cùng với ba thanh móc sát bên cạnh bếp ga. Nghe thì đơn giản, nhưng kết quả ngoài sức tưởng tượng. Để bạn hình dung: món cá kho tôi vẫn nấu mỗi tuần tốn đúng 45 phút, trước đây tôi thường phải kê nồi trên bàn inox, còn bây giờ tôi treo cái thìa gỗ trên móc cạnh bếp, xào hành ngay trên bếp, rồi đổ nước mắm không cần nhấc nồi xuống. Tôi không cần một mặt phẳng nguyên khối nữa, mà thứ tôi cần bộ móc treo gọn treo dao, kéo, vá với là tới. Điều khiến tôi ngạc nhiên nằm ở kệ mở 80cm vốn nhỏ xíu nhưng nó gánh được toàn bộ chai lọ gia vị thứ mà hồi trước tôi cất trong ngăn tủ. Kệ để hở ép tôi phải bày ra toàn đồ thật dùng, và điều lạ là mình có đến 6 chai nước tương mua từ đợt giảm giá. Tôi thành thật việc dọn kệ mỗi tuần chỉ hết 10 phút, nhưng bù lại tôi không còn mất công tìm kiếm một cái nắp nồi trong đống chén bát chồng chất.
Cách tôi dạy con gái 7 tuổi nấu ăn trên nền gạch
Điều tuyệt vời nhất sau khi bỏ bàn bếp chính là đứa con gái 7 tuổi bắt đầu theo mẹ vào bếp. Bé tên Mi thường chỉ quan sát vì bàn cao không với tới, thì bây giờ bé có cả khoảng sàn rộng. Tôi tìm một tấm thảm nhám cỡ 40x60cm giữa khoảng sàn bếp, đó là vùng an toàn để bé đứng làm bếp. Quy định của tôi không có gì phức tạp: không được chạy nhảy trong bếp, luôn rửa tay sạch trước khi nấu, và phải để lại đúng chỗ. Điều khiến tôi vui bất ngờ chính là việc bé mê ngồi dưới sàn không như người lớn hay đứng. Nó ngồi xếp bằng trước cái rổ rau, nhặt từng cọng rau bỏ sang cái rổ bên cạnh, vừa làm vừa hỏi “mẹ ơi sao phải bẻ rau thế này”. Tôi hiểu ra vì cớ gì trẻ con mê ngồi dưới đất: vì tầm mắt của bé thấp và vì bé được tự do chạm mà không cần kiễng chân. Điều tôi học được không phải về nấu ăn mà là về sự linh hoạt trong không gian sống. Khi cái bàn biến mất, mọi không gian trở nên uyển chuyển, sàn không còn là chỗ để đi mà còn là bàn học cho con cho con gái tôi tập tành chiều nào cuối tuần cũng vậy.
Những gì tôi mất đi và nhận lại sau hai tháng không bàn bếp
Tính đến nay đã hai tháng tôi rà soát lại mọi thứ thành thật với chính mình. Trước hết nói về điều mất là chỗ ngồi ăn mà tôi từng nghĩ không thể thiếu. Vậy mà rồi tôi khám phá tụi nhỏ thích ăn trên bậc thang lát gỗ cách bếp chỉ một mét. Nói ra nghe kỳ cục nhưng mấy bậc cầu thang rộng chừng ba mươi phân, vừa khít cho hai người ngồi và bày vài ba món ăn. Đứa bé thích mê kiểu vừa ăn vừa ngồi bệt vì bé thấy gần mẹ hơn hẳn. Còn về thành tích cụ thể, tôi đã ghi chép không khỏi làm tôi tự hào: tần suất bữa ăn chung nhảy từ 12 lên 18 bữa một tuần, thời gian lau dọn bếp chỉ còn 2/3 so với trước, và điều bất ngờ to nhất là đồ đạc trong bếp vơi đi 40% vì tôi phải loại bớt đám đồ bỏ xó lâu nay. Tôi vẫn hay nghĩ bàn bếp là trung tâm của nhà nhưng bây giờ tôi hiểu trung tâm là cách mình vận hành chứ không phải món đồ nội thất. Nếu bạn còn do dự chưa dám gỡ cái bàn bếp của mình, xin mách bạn một điều: hãy thử gỡ bàn bếp ít nhất 3 tuần trước khi vội vã rước nó về, vì biết đâu bạn cũng sẽ nhận ra nhà bếp không bàn vẫn trọn vẹn mà lại còn thoáng đãng hơn món đồ bạn tưởng không thể bỏ.